Tôi là giảng viên của trường đại học, ngành dạy của tôi cũng nhàn nên có nhiều thời gian rảnh rỗi. Chơi nhiều cũng chán nên tôi thường lui tới quán của bạn thân làm giúp nó vài việc vặt để sau này lấy chồng sẽ tự mở quán. Tôi không nề hà việc gì từ bưng bê hay pha chế cà phê thậm chí quét dọn cùng bạn.
Thế nhưng từ khi có người yêu tôi ít lui tới quán giúp bạn hơn mà dành nhiều thời gian cho anh ấy. Anh ấy làm việc trong công ty xuất nhập khẩu lương tháng cũng khá. Anh thường hay kể về gia thế giàu có của mình còn bố mẹ tôi chỉ là công chức bình thường nên chẳng có gì để nói.
(Ảnh minh họa)
Yêu nhau chính thức được 1 tháng thì chúng tôi xảy ra chuyện. Hôm ấy vợ chồng đứa bạn thân về quê ăn cỗ, nó lại không muốn đóng quán cà phê nên nhờ tôi giúp. Thật may hôm ấy tôi không có tiết dạy nên tranh thủ đến giúp bạn.
Không biết may hay sui với tôi nữa, đúng lúc bạn đi vắng có rất nhiều khách khiến tôi luôn tay luôn chân không ngớt lúc nào. Do bất cẩn nên tôi bị vấp ngã khiến cốc cà phê bắn tung tóe vào một cô gái, khiến cô ta kêu ầm lên:
- Trời ơi nóng quá, chị bưng bê kiểu gì vậy, quản lý đâu ra đây xem nào?
- Xin lỗi chị, ông chủ tôi đi công chuyện rồi ạ.
Đúng lúc đó người yêu tôi kêu lên:
- Em làm ở đây à? Sao bảo em là giảng viên đại học?
Tôi chưa kịp trả lời thì cô gái kia chen vào:
- Giảng viên đại học gì loại gái bán cà phê này chứ, chắc định câu trai nên dùng mồi ngon đấy mà, à anh quen cô ta à?
- Ừ
- Tưởng anh mà léng phéng với con nào thì đừng trách em không báo trước. Thôi nể cô ta quen biết anh nên em bỏ qua cho. Thôi chúng ta đi về nào, đúng là ngày sui sẻo.
Người con gái kia cầm tay người yêu tôi bước đi ngay trước mặt khiến tôi chôn chân không biết nói gì trong hoàn cảnh này nữa. Thật không ngờ người yêu tôi lại bắt cá hai tay, vậy mà tôi cứ ngỡ anh là người xứng đáng để tôi gửi trọn tình yêu cơ đấy.
Cả đêm không thể ngủ được, tôi yêu anh nhiều lắm, phải gặp anh một lần để nói rõ mọi chuyện mới được. Tôi chủ động gọi điện để hẹn gặp nào ngờ một người con gái bắt máy:
- Đũa mốc mà chòi mâm son, một cô gái bán cà phê mà đòi gặp con trai của đại gia sao, cô sờ lên trán mình xem có xứng không?
- Gái bán cà phê thì sao, còn cô thì như ả đứng đường.
Nói xong tôi tắt phụt máy, đêm khuya thế này mà anh ta còn ở chỗ người con gái ghê gớm kia chứng tỏ chẳng phải là người đàn ông tốt đẹp gì. Sau hôm đó anh ta không gọi tôi và tôi cũng chẳng thèm nhớ đến loại đàn ông đểu nữa.
Khoảng một tháng sau, một sinh viên mời tôi đến dự sinh nhật của em ấy, đến nơi sinh nhật chẳng thấy đâu mà em dẫn ra một người đàn ông khiến cả tôi và anh ta đều ngạc nhiên. Khi đã hiểu mục đích của cô sinh viên muốn giới thiệu chú nó cho cô giáo thì tôi cười:
- Cảm ơn em đã quan tâm đến cô nhưng trong mắt chú ấy cô chỉ là loại gái bán cà phê thôi.
- Em đừng nói thế làm đau trái tim anh. Anh xin lỗi đã không tin em.
- Loại người bắt cá hai tay như anh không hợp với tôi.
- Anh đã sai, anh với cô ta chia tay rồi.
- Anh đừng giải thích nữa, đừng nghĩ mình lắm tiền nhiều của khinh thường người khác. Chắc nếu em mà là gái bán cà phê thì anh coi thường lắm nhỉ. Trong khi đang yêu em mà anh lại sẵn sàng lên giường với người con gái khác thì chứng tỏ anh là loại sở khanh.
Bây giờ chia tay anh ấy tôi thấy không hề tiếc nuối, dù anh ta có núi tiền đi nữa mà sống với con người bắt cá hai tay chỉ khổ cả đời.
VA (Theo Nld.com.vn)