Gặp em, cô bán đồng nát mà mẹ muốn tôi phải lấy, tôi ức chế đến mức chỉ muốn đập đầu vào tường vì hận. Tôi không phải là một người con trai quá tồi. Này nhé, cũng tốt nghiệp đại học kinh tế hẳn hoi, ra trường với tấm bằng tốt tôi về quê xin được một công việc ưng ý. So với trên thành phố thì ở quê tôi, công việc đó là quá ổn rồi.
Về ngoại hình thì bạn bè nhận xét tôi cũng khá sáng láng, ưa nhìn, tính tình dễ gần, thẳng thắn. Người con trai như tôi cũng được coi là nổi bật ở cái vùng này rồi. Để chứng minh cho điều ấy thì có nhiều cô theo đuổi tôi lắm. Thế mà chẳng hiểu vì sao, mẹ tôi lại dẫn về ra mắt, mai mối cho tôi một cô em bán đồng nát. Nghề nghiệp thì khoan hãy nói đến, làn da đen nhẻm, khuôn mặt chẳng có gì là ưa nhìn của em khiến tôi không chút ấn tượng. Trong khi mẹ tôi:
- Mày mà cưới được con bé là nhà mình có phúc 3 đời đó con. Vừa hiền lành vừa đảm đang.
Hiền lành, đảm đang thì tôi công nhận. Nhưng tôi cũng phải kiếm một người cho xứng với mình chứ. Người ta nói được cái nọ thì mất cái kia. Nhưng sao em đã đen, đã xấu lại còn làm nghề nhặt đồng nát, được vài ba đồng tiền nát chẳng đủ ăn như thế, thì có phải là quá bất công không? Mà tôi thì không thể rước cái sự bất công đó về cho mình được.
Mắt tôi tối sầm lại, chân chẳng có ai đánh mà cứ run lên bần bật. (Ảnh minh họa)
Tôi đã nói thẳng với mẹ nhưng mẹ nhất quyết bắt tôi phải cưới bằng được cô bán đồng nát đen nhẻm ấy. Uất ức, có chết, tôi cũng không chịu đâu.
- Con bé đó giỏi giang lắm đấy. Con đừng có nhìn vào ngoại hình của nó. Hãy nhìn vào việc quen thuộc nó làm mỗi tối ấy. Hãy lấy đó làm động lực mà lấy vợ con ạ.
Việc quen thuộc mỗi tối ư? Động lực ư? Tôi chẳng thèm quan tâm đâu. Ngày nào đi ra đi vào cũng đụng phải cái khuôn mặt khó ưa của em, tôi thấy bực mình ghê lắm. Còn em, kể cả tôi có nặng lời, có đối xử với em lạnh nhạt như thế nào thì em vẫn luôn nở nụ cười tươi rạng rỡ trên môi mỗi khi nhìn thấy tôi. Nhưng một khi đã ghét thì cho dù em có làm gì để lấy lòng tôi đi nữa thì chuyện đó cũng hoàn toàn vô ích. Vừa xấu vừa nghèo như em, vĩnh viễn không có cơ hội lọt được vào mắt tôi đâu.
Bị gán ghép quá nhiều, tôi bực bội lắm. Tối hôm đó, tôi quyết định sang nhà nói thẳng với em tất cả rằng tôi không hề yêu em và không muốn lấy em làm vợ. Nào ngờ đâu…
Em đang ngồi khoanh chân trước một đống tiền rồi tỉ mẩn đếm nó. (Ảnh minh họa)
Mới 8 giờ tối mà cửa nhà em đã đóng im ỉm làm tôi thấy lạ lắm. Định bụng lên tiếng gọi nhưng chợt nhớ tới chuyện mẹ tôi vẫn nói rằng chỉ cần nhìn thấy việc em làm mỗi tối thì nhất định tôi sẽ phải thay đổi quyết định. Thấy thần bí, tôi rón rén bước đến, ghé mắt nhìn qua khe cửa. Mắt tôi tối sầm lại, chân chẳng có ai đánh mà cứ run lên bần bật. Hình ảnh trước mắt, quả thực không thể nào tin nổi.
Em đang ngồi khoanh chân trước một đống tiền rồi tỉ mẩn đếm nó. Tiền ở đâu mà nhiều như vậy cơ chứ. Em chỉ làm nghề thu nhặt đồng nát thôi mà. Mẹ tôi nói em rất giỏi giang tôi không tin. Nhưng giờ được tận mắt chứng kiến cảnh này thì tôi tin thật rồi. Em đúng là không hề tầm thường như em nghĩ. “Không lấy được con bé, mày sẽ phải nói câu hối hận đấy con ạ!”. Câu nói của mẹ cứ văng vẳng trong đầu tôi. Ngay lập tức, tôi hủy bỏ ý định kia, cái ý định ghét bỏ em.
Lao nhanh về nhà, tôi nói với mẹ:
- Mẹ ơi, nhanh chóng chuẩn bị trầu cau cho con đi. Trong vòng 3 ngày tới, con sẽ đón Vân (tên em) về làm vợ.
Nhìn bộ dạng hốt hoảng, dáng vẻ hớt hải của tôi, mẹ cứ bụm miệng cười. Chắc mẹ tôi biết, tôi đã nhận ra được em đáng quý, đáng trân trọng, đáng ngưỡng mộ đến nhường nào rồi. Có thể khi nghe xong câu chuyện của tôi, các bạn sẽ nói tôi là một kẻ tham tiền, vì tiền mới lấy cô bán đồng đồng nát đen nhẻm ấy. Nhưng tôi xin hỏi, nếu rơi vào trường hợp của tôi. Các bạn có làm như tôi không? Và cũng xin thưa, tôi cưới em không phải vì số tiền em có, tôi cưới em vì chính con người bé nhỏ nhưng có nghị lực phi thường, tài giỏi kia. Tôi tin, có em làm vợ, tôi sẽ học được ở em rất nhiều điều. Cuộc sống của chúng tôi chắn chắn sẽ khác hơn bây giờ, đáng sống hơn bây giờ.
Theo Motthegioi.vn